18
Feb

Chuyện “lạ đời” về những người chỉ biết nghĩ cho người khác trong “bão” dịch do virus Corona (covid-19)

Giữa lúc cuộc sống bị đảo lộn trăm đường vì dịch bệnh, vẫn có những câu chuyện tử tế, giản dị và vẫn có những người đặt người khác lên trước bản thân mình.

 

Đã hơn một tháng trôi qua kể từ khi tin tức đầu tiên về dịch bệnh do virus Corona (Covid-19) được loan đi từ thành phố Vũ Hán (Trung Quốc). Cho tới lúc này, cả thế giới vẫn chưa hết bàng hoàng với những diễn biến phức tạp và khó đoán của nó. Dịch bệnh cứ thế ập đến theo cái cách rất mơ hồ. Không ngờ trước, không kịp trở tay và hơn hết là không biết nó đến từ đâu. Tất cả chỉ dừng lại ở những đồn đoán.

Nhanh như chớp mắt, dịch bệnh giờ đây đã lây lan ra 26 quốc gia, vùng lãnh thổ với hơn 72 nghìn ca nhiễm, hơn 1800 người thiệt mạng. Tổ chức Y tế Thế giới đã thông báo tình trạng khẩn cấp toàn cầu, virus Corona không còn là chuyện của riêng người dân Vũ Hán nữa.

Tại Việt Nam, tính đến ngày 17/02 ghi nhận 16 trường hợp dương tính với Covid-19. Những ca lây nhiễm trong cộng đồng đã xuất hiện, nỗi lo về sự bùng phát của bệnh dịch đã hiện hữu khiến cuộc sống của người dân bị đảo lộn. Trước đó, cảnh tượng hàng trăm người chen lấn, xô đẩy, tranh giành nhau từng chiếc khẩu trang y tế giá “cắt cổ” ở các hiệu thuốc, những gian hàng trống trơn trong siêu thị… là minh chứng rõ ràng cho sự đảo lộn đó.

Người dân chen lấn, xô đẩy để mua khẩu trang y tế.

 

Trong nguy khó, vẫn luôn có những con người không chỉ nghĩ cho bản thân mình.

Chuyện về những người chỉ biết nghĩ cho người khác

“Sáng nay công ty tôi có cuộc họp sớm. Dù việc đấu tranh với cái lạnh 13-14 độ của buổi sáng Hà Nội chẳng dễ dàng gì nhưng tôi vẫn đến kịp giờ. Điều lạ lùng là cô bạn cùng team, người luôn gọi hàng chục cuộc mỗi lúc tôi ngủ quên lại không thấy đâu dù mọi người đã ngồi chật ních phòng họp. Đứng dậy ngoái nhìn, tôi phát hiện cô bạn đang ngồi gọn lỏn trong góc tường, đeo khẩu trang kín mít.

Kết thúc cuộc họp, trở về bàn làm việc tôi lập tức hỏi tại sao. ‘Tao đang sốt sốt, lỡ đâu corona mất rồi. Không ngồi một góc để nó lây sang mọi người à?’, cô bạn trả lời bằng một câu hỏi. Rồi cứ thế, nó chẳng buông tha chiếc khẩu trang 1 giây nào, kể cả khi báo cáo công việc với sếp.

Tới chiều, sau khi đã ‘làm’ 1 viên cảm sủi, cô bạn hết sốt, lại tươi vui khẽ hé chiếc khẩu trang nhoẻn miệng cười. Tôi thở phào”.

Đó là chia sẻ của Dũng (27 tuổi, nhân viên văn phòng tại Hà Nội) về người đồng nghiệp của mình. Cho tới hiện tại, sức khỏe của cô bạn này hoàn toàn bình thường, triệu chứng nóng sốt chỉ là do cảm mạo thông thường mà thôi. Tuy nhiên kể từ đó, cả công ty đều học theo tinh thần này và việc đeo khẩu trang tại nơi làm việc được thực hiện vô cùng nghiêm túc.

Dân văn phòng đeo khẩu trang đến nơi làm việc để phòng dịch.

Một câu chuyện khác được Kim Anh (25 tuổi, nhân viên kế toán) chia sẻ về anh chàng shipper mà theo cô, là đáng yêu nhất mà mình từng gặp.

“Do bận quá nên tối qua mình không nấu cơm mà gọi đồ ăn ship về nhà. Tuy nhiên khi shipper đến nơi, thay vì gọi mình ra lấy đồ thì thì anh ấy nói: ‘Em đang ho nên muốn tránh tiếp xúc với khác, đồ ăn em treo ngoài cửa, chị ra lấy giúp em với’.

Mình thực sự bất ngờ vì tới khi chạy ra cửa lấy đồ, mình cũng không hề đeo khẩu trang. Chỉ biết nói cảm ơn anh shipper và cảm thấy vui vui khi thấy một người lạ lại lo lắng cho sức khỏe của mình”, Kim Anh nói.

Một câu chuyện khác, truyền cảm hứng nhiều nhất trong những ngày qua, vào một chiều mưa Hà Nội trước “tâm bão” dịch bệnh do virus corona, em Nguyễn Ngọc Trinh (học sinh lớp 4 Trường tiểu học Đoàn Thị Điểm, Hà Nội) đến trụ sở Thành đoàn Hà Nội với toàn bộ số tiền lì xì 3 triệu đồng em nhận được trong dịp Tết vừa rồi, với mong muốn cùng các anh chị đoàn viên, thanh niên Thủ đô mua khẩu trang, nước rửa tay phát miễn phí cho mọi người.